Singapore: Thành phố điện tử độc nhất của châu Á

0
701

Singapore, thực hiện được điều mà không thành phố Âu Mỹ nào làm được: tích hợp toàn bộ phương tiện vận tải, tập thể và cá nhân vào mạng lưới đô thị, nhờ ứng dụng điện tử.

Với diện tích 650km2 (tương đương đảo Phú Quốc) và 4,8 triệu dân có mức sống ngang với dân Pháp, đảo quốc này có một số nét chung với Paris và vành đai nhỏ chung quanh Paris (760km2, 6,5 triệu dân). Nhưng sự so sánh đó chỉ là tương đối thôi, bởi vì Singapore giải quyết vấn đề giao thông tốt hơn Paris nhiều!

Tổ chức không gian sống hợp lý

Để không phung phí một không gian quá hạn hẹp, Singapore chọn lựa cách tổ chức hợp lý. Ngoại trừ khu trung tâm thành phố và các đô thị vệ tinh được xây vào những năm 1960, xe điện ngầm (metro) thường được làm trước khi xây dựng các khu nhà ở vây quanh các trạm metro. Các khu nhà này được gọi là HDB vì do cơ quan phụ trách nhà đất (HDB) của quốc gia này xây dựng. Nhà HDB được bán trả góp trong vòng 99 năm cho những người được thừa nhận là công dân của Singapore, với điều kiện đã lập gia đình và có khả năng chi trả. Vì giá một m2 nhà ở như thế chỉ bằng một nửa so với Paris, nên 80% cư dân của đảo quốc này hiện ở tại các HDB và 95% trong số đó là chủ sở hữu. Những người Singapore giàu có cũng như những người nước ngoài thường phải trả đắt gấp đôi để mua biệt thự hay compound (nhà hay căn hộ có các thiết bị và dịch vụ chung).

Metro của Singapore luôn sạch bóng, an toàn và rất hiệu quả: rộng rãi, được điều hoà không khí, rất tiện lợi, hiện đại, và nhất là chẳng bao giờ bị đình công hay tắc nghẽn. Kế cận mỗi trạm metro đều có một trung tâm thương mại và một ga xe buýt chờ đón những người sử dụng. Có ba trạm metro được nối với các khu phố xa xôi bằng một hay hai tuyến mini-metro tự động, khiến cho người sử dụng không phải lội bộ nhiều, mà còn có thể mua sắm trên đường đi, về.

Một thẻ điện tử: chi trả nhiều thứ

Vì các xa lộ và các con đường cao tốc được quy hoạch hợp lý trước khi đô thị hoá một khu vực nào đó, nên việc xây dựng thường rất nhanh và rất đỡ tốn kém. Mạng lưới giao thông của Singapore hiện nay hầu như hoàn chỉnh. Mỗi người dân Singapore hoàn toàn được tự do chọn lựa giữa xe ôtô riêng và vận tải công cộng, nhưng phải chịu sự điều tiết rất hiệu quả thông qua giá cả (chẳng hạn thuế đánh vào các xe riêng lên đến từ 200 – 300% giá nhập khẩu).

Ngay từ năm 1975, Singapore đã thiết lập thuế cầu đường. Những chủ xe muốn vào nội thành, tức “khu giới hạn” (RZ), phải trả thuế này, bằng cách mua phiếu lưu thông. Năm 1998, thuế này được điện tử hoá: nó được thanh toán tự động ở cổng vào RZ. Nếu thẻ điện tử không còn đủ tiền, người chủ xe sẽ bị phạt rất nặng. Biện pháp này đủ hiệu quả để ngăn cản sự tắc nghẽn đường phố, mặc dù trong nội thành luôn có nhiều loại xe lưu thông: buýt, taxi, xe tải và xe riêng… Phải dùng thẻ điện tử để trả tiền nếu muốn đỗ xe trong khu RZ, nhưng chỉ được phép đậu trong các bãi xe của các toà nhà lớn.

Rất nhiều bãi xe được trang bị hệ thống hướng dẫn đến chỗ đậu còn trống. Kết hợp với các thông tin được cung cấp ở cửa vào, hệ thống nói trên cho phép tìm được chỗ đậu nhanh gấp bốn lần so với ở Paris và làm tăng thêm cường độ sử dụng các chỗ đậu xe.

Tất cả thông tin về các phương tiện đi lại được sự hướng dẫn của cơ quan Infocomm Development Authority (IDA). Cơ quan này lập ra một bản đồ về giao thông cho cả Singapore. Sự kết nối giữa các phương tiện chi trả đã được thực hiện từ ngày 1.10.2009 với chuẩn mực mới CEPAS (Contactless e-Purse Application: áp dụng túi tiền điện tử không tiếp xúc). Từ nay chỉ với một thẻ điện tử, người dân Singapore có thể chi trả cho mọi phương tiện vận tải công cộng, thuế cầu đường và việc đậu xe cũng như việc mua lẻ trong các cửa hàng.

Xem thêm: 10 lý do Singapore là “mảnh đất màu mỡ” cho fintech

Xem thêm: Startup thương mại điện tử Thái ra đời nhờ nhà sáng lập thấy có lỗi

NGUYÊN THÀNH – SGTT
Facebook Comments

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here